Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

iPad 3 và Facebook xuất hiện trong iOS 5.1 phiên bản beta 3

 Bằng chứng về thế hệ iPad 3 tiếp theo của Apple đã được tìm thấy trong iOS 5.1 phiên bản beta 3 đề cập đến hai thế hệ iPad thứ ba mới được ký hiệu "J" với gợi ý khả năng tích hợp với Facebook trong tương lai. Các thông số J1AP và J2AP được tin là để chỉ phiên bản iPad chỉ có Wifi và phiên bản 3G và Wifi kết hợp, theo iMore báo cáo, hai tên mã này một lần nữa xuất hiện sau khi được phát hiện cùng với bằng chứng về màn hình "Restina Display" vào cuối tháng 11.

Dấu hiệu cho thấy là iOS 5.1 và Facebook sẽ được tích hợp với nhau

 Màn hình độ phân giải cao đã là tin đồn thường xuyên xung quanh sự xuất hiện của thế hệ iPad tiếp theo, theo đó tin đồn cho rằng Apple sẽ thay thế màn hình iPad hiện tại với màn hình có độ phân giải lên tới 2048x1536 cho sự hiển thị văn bản và đồ hoạ mượt hơn. Chỉ tuần trước, các nguồn thông tin đã giả thuyết là Apple đang chuẩn bị một máy tính bảng với màn hình có độ phân giải cao, chip vi xử lý 4 nhân, kết nối 4G LTE cho kết nối internet tốc độ cao ngay cả trong khi di chuyển.

Đối với Facebook, các nguồn tin cho biết mạng xã hội này có thể đươc tích hợp trong Danh bạ ( Contacts ), như đối với iOS 5 hiện tại chỉ mới thực hiện như vậy với Twitter. Tuy nhiên việc này cũng không rõ ràng, vì các mã này có thể còn sót lại từ các kế hoạch trước đó có dấu hiệu quan tâm hoặc muốn thực hiện tích hợp Facebook vào iOS. Apple đã thông báo trước đó là sẽ thực hiện tích hợp với Facebook, nhưng sự bất đồng giữa hai công ty đã đẩy Cupertino đến gần Twitter.

Theo các tin đồn khác, Apple đã đang tích cực tăng cường quá trính sản xuất Ipad 3, dù cho không có bằng chứng rõ ràng là thế hệ máy tính bảng tiếp theo này của Apple sẽ được gọi là "iPad 3" hoặc có một cái tên khác!

Theo Chris Davies - ClashGear

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012

Thử nghiệm

Bin yêu dấu
Entry này để thử nghiệm tính năng của chương trình viết blog trên Ipad

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Thư gửi mẹ!

Thư gửi mẹ,
Mẹ thân yêu của con!
“Trời ơi là trời! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế. Anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con: “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kỳ lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.
Cách đây 8 năm bệnh viện đã chẩn đoán mẹ bị suy thận mạn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì… Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại Bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn: “Mẹ ghét tiền”.
Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ: con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần một tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục ngàn, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt.
Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. 8 năm rồi, 8 năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi!”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của Bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ: “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa?”. Mẹ chỉ nói khẽ: “Cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ!”.
Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm ghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ…
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là…
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn bảo hiểm y tế nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.
Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ.
Nguyễn Trung Hiếu

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

“Quý tộc Phố Wall” vay 1.200 tỉ USD từ FED - Tuổi Trẻ Online

“Quý tộc Phố Wall” vay 1.200 tỉ USD từ FED - Tuổi Trẻ Online:


TT - Theo điều tra của Bloomberg, Cục Dự trữ liên bang Mỹ (FED) đã cho các tập đoàn tài chính Phố Wall vay 1.200 tỉ USD vào năm 2008.
Các hóa đơn của 1,2 ngàn tỉ USD sẽ đủ lấp đầy 539 hồ bơi chuẩn Olympic - Ảnh: Patdollard
Chủ tịch FED Ben S. Bernanke cho rằng đây là một trong những nỗ lực nhằm giữ cho nền kinh tế Mỹ không bị suy thoái. Sự suy thoái kinh tế cùng sự sụp đổ của thị trường nhà đất vào năm 2008 đã buộc hai tập đoàn tài chính lớn mạnh nhất là Citigroup và Bank of America vay khẩn cấp 669 tỉ USD, gấp 6 lần doanh thu của hai tập đoàn này. Khoản vay này đã được chia nhỏ thành những gói cứu trợ công trị giá 160 tỉ USD.
Thế nhưng, những khoản cho vay thật sự vẫn còn là một ẩn số cho đến thời điểm hiện tại. Theo dữ liệu mà Bloomberg thu thập được, con nợ lớn nhất của FED là Tập đoàn Morgan Stanley - một trong những thể chế tài chính lớn nhất thế giới - với tổng số tiền vay lên đến 107,3 tỉ USD. Kế đến là Citigroup với 99,5 tỉ USD và Bank of America là 91,4 tỉ USD. Bloomberg cho biết thêm 1.200 tỉ USD cũng là số tiền mà Mỹ đang nợ trên 6,5 triệu khoản vay thế chấp đã quá hạn thanh toán và bị tịch thu. Ông Robert Litan, cựu quan chức Bộ Tư pháp, cho biết “đây là những con số khổng lồ”.
Không chỉ dừng lại ở các tập đoàn tài chính Phố Wall, theo Bloomberg, hầu hết trong tổng số 30 con nợ hàng đầu của FED là thuộc châu Âu. Tiêu biểu như Ngân hàng hoàng gia Scotland (84,5 tỉ USD), Ngân hàng UBS AG của Thụy Sĩ (77,2 tỉ USD)...
Theo số liệu của Bloomberg, tổng số tiền 1.200 tỉ USD cho vay của FED năm 2008 là gấp ba lần thâm hụt ngân sách liên bang Mỹ năm đó và hơn tổng thu nhập của tất cả các ngân hàng được bảo hiểm của liên bang trong thập niên vừa qua.
ANH THƯ

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Tổ Quốc nhìn từ biển



Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển 
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa 
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển 
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc 
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn 
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả 
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển 
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng 
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa 
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo 
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về 
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất 
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể 
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù 
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ 
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích 
Những đau thương trận mạc đã qua rồi 
Bao dáng núi còn mang hình góa phụ 
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa 
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông 
Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử 
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo 
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn 
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy 
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả 
Những chàng trai ra đảo đã quên mình 
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước 
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát 
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời 
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất 
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nguyễn Việt Chiến
Bài đã được xuất bản.: 30/05/2011 07:30 GMT+7 trên tuanvietnam.net

Thiêng liêng hai chữ “đồng bào”

          Tuoitre.vn - Ngày 2-9-1945, người dân Việt Nam thời hiện đại được nghe ngân nga hai chữ “đồng bào” từ quảng trường Ba Đình lịch sử: “Hỡi đồng bào cả nước, tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
          Từ lời hiệu triệu tha thiết, nồng ấm ấy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, hai tiếng “đồng bào” càng trở nên thiêng liêng với tất cả những người dân Việt.

          Thế nhưng, gần đây, hai tiếng “đồng bào” dường như đang bị một số phương tiện thông tin đại chúng lạm dụng và từ đó một số forum (diễn đàn) lại sử dụng sai từ này. Ví dụ tham khảo: tờ Tuổi Trẻ cũng từng giật tít to: Cựu tổng thống Hàn Quốc xin lỗi đồng bào. Hoặc trong một bản dịch khác có chi tiết: “Năm 1984, Tổng thống Mỹ Ronald Reagan đã suýt gây ra cuộc chiến tranh với Nga khi nói vào micro để kiểm tra âm thanh: “Hỡi đồng bào, tôi rất vui mừng được thông báo rằng...”.
          Trong nhiều bản dịch, tôi thấy từ "quốc dân", "nhân dân", "người dân"... nói chung đã bị dịch ép thành "đồng bào" như thế. Bạn đọc vào công cụ tìm kiếm Google có thể tìm được hàng chục, thậm chí hàng trăm trường hợp từ đồng bào được vận dụng không hợp lý.
          Cho dù “đồng bào” không phải là một từ thuần Việt nhưng tìm trong nhiều tài liệu, tôi không thấy dân tộc nào có truyền thuyết “trăm trứng nở trăm con” như người Việt ta cả.
          “Đồng bào bởi thế là một từ đặc sắc, rất đỗi tự hào chỉ của người dân Việt - những người "cùng bọc trứng". Nhìn rộng hơn, chúng ta có cái "nghĩa đồng bào”. Nghĩa tình đó là vốn liếng, là sức mạnh để chúng ta chiến thắng thiên nhiên, chiến thắng kẻ thù.
          Giữ lấy nước, cũng là giữ lấy cái nghĩa đồng bào, giữ lấy sự trong sạch, độc đáo trong hai chữ thiêng liêng ấy. Hai chữ ấy không thể chia sẻ, không thể cho không người khác, bởi đó là ruột rà, bởi ông cha ta đã truyền dạy như thế - dù miền ngược, miền xuôi, dù trên rừng, dưới biển, dù ở xa hay ở gần, người Việt nào cũng có tổ tiên được sinh ra từ bọc trứng Âu Cơ.
CHÂU ANH DŨNG (chauanhdung77@...)

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Bạn có thích điện thoại di động hơn giấc ngủ?! Không chỉ có bạn như vậy!

     Sự ám ảnh với smartphone của chúng ta đã phát triển thành cơn nghiện, theo khảo sát mới nhất được đưa ra trong báo cáo của iPass. Theo iPass, cứ 3 người lao động sử dụng di động thì có một người thường thức suốt đêm để check mail trên điện thoại di động, và gần một nửa số người được khảo sát thừa nhận rằng họ không thể ngủ được nếu không có một chiếc smartphone trong tầm tay.

    Và việc mất ngủ không phải là trở ngại duy nhất mà điện thoại di động của chúng ta mang lại, như gần một phần ba số người được hỏi cho rằng người thân của họ đã cảm thấy khó chịu với việc sử dụng thiết bị công nghệ không ngừng của họ. Con số này có thể thấp hơn thực tế, vì có thể có một số lượng lớn người được khảo sát là độc thân, hoặc phần nào không để ý đến sự khó chịu của người thân trong khi sử dụng thiết bị.
     Báo cáo cho rằng nỗi ám ảnh điện thoại của chúng ta, ít nhất là trong lực lượng lao động, bắt nguồn khi con người bắt đầu tăng tốc dể đạt hiệu quả cao trong công việc. Trong nhiều nhóm làm việc, nhân viên với các phản ứng đầu tiên được xem là một nhân viên làm việc tốt hơn các đồng nghiệp. Theo như khảo sát, 40 phần trăm số người được hỏi đã thừa nhận rằng họ có thể gián đoạn một cuộc họp để thực hiện một cuộc gọi.
    Ngay cả chúng ta, những người không sống theo lối sống Mỹ cũng biết rằng sẽ khó chịu thế nào nếu cố gắng trò chuyện với một người nào đó mà ưu tiên của họ là trả lời tin nhắn điện thoại. Và thật buồn cười rằng, cùng với 40 phần trăm số người được hỏi là có thể gián đoạn một cuộc họp để thực hiện một cuộc gọi trên, là 40 phần trăm khác đồng ý rằng đó là hành vi không thể chấp nhận.
Jordan Crook  (mobilecrunch.com)

Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Tạm biệt tuổi học trò!


Những dòng lưu bút nắn nót, máy bay giấy gửi gắm ước mơ, giọt nước mắt lăn dài trên má, phút tinh nghịch lần cuối trên sân trường... là hình ảnh lễ bế giảng năm học của học sinh lớp 12 ở Hà Nội.


Lễ bế giảng năm học 2010 - 2011 và chia tay các em học sinh lớp 12 tại trường THPT Chu Văn An sáng nay.
Các nữ sinh với áo dài trắng tinh khôi, trang điểm xinh xắn tạo dáng trước ống kính.
Chia sẻ tâm sự và một cái ôm trìu mến của bạn nữ với bạn nam.
Cả những người bạn khác trường cũng đến chia vui đầy thân ái.
Những dòng lưu bút và những tấm ảnh kỷ niệm cuộc đời học sinh được trao gửi.
Người mơ màng suy tư, người mải miết in chữ trên áo bạn.
Những phút tinh nghịch lần cuối ở mái trường thân yêu.
Ném máy bay giấy kèm theo những lời nhắn gửi cho tương lai.
"Vững bước nhé và đừng bao giờ quên..."
Bài hát "Mong ước kỷ niệm xưa" vang lên trên sân trường, giọt nước mắt liền lăn trào ngay cả từ các bạn nam.
Còn các cô học trò cứ ôm nhau lặng đi, để tận hưởng giây phút khó quên này. Chỉ thời gian ngắn nữa, nhiều bạn trong số này sẽ bước tiếp vào cuộc đời sinh viên.
Khánh Huyền (vnexpress.net)

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Nút "Like" của Facebook theo dõi người dùng - Nhịp Sống Số - Tuổi Trẻ Online

TTO - Người dùng thường nhấn nút “Like” trên Facebook hoặc “Tweet” trên Twitter như hình thức chia sẻ thông tin/ý kiến với bạn bè. Nhưng mới đây người ta phát hiện Facebook cũng như Twitter đã lợi dụng nút bấm này để thu thập dữ liệu về những thông tin người dùng tìm kiếm, hoặc trang web họ ghé thăm.
Facebook và những mạng xã hội khác nói họ không dùng công cụ của mình để theo dõi người dùng - Ảnh minh họa: Wall Street Journal
Các nút này còn được gọi là “social-widget” (công cụ xã hội), xuất hiện phía trên những bài viết đăng trên các trang tin tức, hoặc phía dưới sản phẩm của những trang bán lẻ, bị phát hiện tự động báo về cho Facebook và Twitter biết có người ghé thăm những trang web trên, ngay cả khi họ không bấm vào những nút này. Đây là kết quả từ cuộc nghiên cứu của tờ Wall Street Journal.
Cũng theo Wall Street Journal, số lượng những widget này vô cùng nhiều. Chúng đã xuất hiện trên hàng triệu trang web chỉ trong năm ngoái (2010). Riêng nút “Like” của Facebook đã có mặt trên 1/3 trong danh sách tổng số 1.000 trang web có lượng truy cập nhiều nhất thế giới. Những nút của Twitter và Google có tần suất hiện diện trên những trang nói trên lần lượt là 20% và 25%.
Những nút, hay còn gọi là widget, được tạo ra với mục đích giúp người dùng dễ dàng chia sẻ thông tin với bạn bè và giúp chủ trang web thu hút thêm các truy cập. Tuy nhiên, chúng cũng là “cách đầy tiềm năng để theo dõi người sử dụng Internet”. WSJ cho hay những nút bấm này có khả năng liên kết thói quen lướt web của người sử dụng với hồ sơ mạng xã hội của chính họ, vốn thường kèm theo tên tuổi đầy đủ của những người này.
Tờ WSJ dẫn một ví dụ, Facebook hoặc Twitter biết được khi nào thì người dùng của những mạng xã hội này đọc một bài viết trên MSNBC.com, hoặc đọc một bài blog có nội dung về bệnh trầm cảm nhan đề “Fighting the Darkness”, ngay cả khi người dùng không click vào những nút “Like” hoặc “Tweet” trên những mạng xã hội trên.
Cụ thể, một người chỉ cần đăng nhập vào Facebook hoặc Twitter đúng một lần vào tháng trước, những trang này vẫn tiếp tục thu thập dữ liệu lướt web, thậm chí sau cả khi người này tắt trình duyệt và tắt cả máy tính. Cách duy nhất để thoát khỏi “cặp mắt cú vọ” đáng sợ này là người dùng phải đăng xuất (log-out) một cách dứt khoát khỏi tài khoản mạng xã hội của họ, nghiên cứu của WSJ cho hay.
Trong phản hồi của mình, Facebook, Twitter, Google và những hãng chế tạo widget khác nói họ không hề dùng dữ liệu phản hồi từ những widget để theo dõi người dùng. Facebook phát biểu họ chỉ sử dụng những dữ liệu dạng này cho mục đích quảng cáo đơn thuần, mỗi khi người dùng click chuột vào một widget.
Facebook và Google cho biết họ đã “ẩn danh” (anonymize) những thông tin lướt web, nên sẽ không có chuyện truy ra được hành tung của một người dùng nhất định nào. Facebook nói những dữ liệu nói trên được tự xóa sau 90 ngày, còn Google là hai tuần. Đại diện Facebook và Google cho hay họ dùng những dữ liệu và thông tin này để đo độ hiệu quả của các widgets, giúp các trang web thu hút khách truy cập.
Twitter cho biết họ “không đụng đến” dữ liệu lướt web của người dùng và “xóa những dữ liệu này một cách nhanh chóng”. Người phát ngôn của Twitter cho biết trên lý thuyết, công ty có thể dùng những dữ liệu kể trên để “nghiên cứu những nội dung tốt hơn” cho người dùng trong tương lai.
Bức tranh toàn cảnh minh họa cho phát hiện của WSJ (ảnh minh họa: Wall Street Journal)
Những phát hiện mới nhất về hoạt động của những “social widget” xuất hiện giữa bối cảnh có những lo ngại đang dâng cao về tính bảo mật riêng tư của Internet và người dùng điện thoại thông minh (smartphone).
Quốc hội Hoa Kỳ đã ban hành ít nhất năm nghị quyết liên quan đến quyền riêng tư của người dân, ba trong số đó là cơ chế bảo vệ quyền của người dùng thiết bị di động được tự do mở hoặc tắt tính năng theo dõi theo ý muốn.
THÚY QUỲNH

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

“Cảm ơn đời vì hôm nay em vẫn nghèo đủ để không quên người đói”

“Yêu thương hơn mình có thể...”
TT - Một người bạn gửi cho tôi một trang nhật ký điện tử (blog) mà theo anh “dung chứa câu chuyện về một gia đình rất nghèo và rất giàu”. Tôi xem và bất ngờ nhận ra một nhân vật cũ của báo Tuổi Trẻ, cô bé “rất nghèo và rất giàu” hơn 13 năm về trước.
Tổ ấm rất giàu yêu thương của Huỳnh Anh - Lưu Phục Mậu - Ảnh: Gia Tiến
Năm 1997, Huỳnh Anh đạt thành tích đầu đời: đậu một lúc ba trường đại học. Thành tích ấy còn được cộng thêm nhiều điểm nhấn để hình ảnh Huỳnh Anh có thể đọng lại trong tâm trí những người từng biết cô sau nhiều năm: chiếc xe lăn lắc tay đồng hành cùng cô học trò bại liệt suốt ba năm từ quận 8 sang Trường THPT Lê Quý Đôn ở quận 3, TP.HCM; cặp nạng gỗ rong ruổi khắp các ngả đường cùng Huỳnh Anh với xấp vé số và quyển vở trên tay, vừa phụ mẹ lo chuyện cơm gạo, vừa học bài để vẽ tương lai; những câu danh ngôn mà Huỳnh Anh học thuộc để tự động viên mình trong lúc đếm những bước chân nhọc nhằn, giấc mơ tươi hồng không chỉ nằm yên trên trang nhật ký mà long lanh trên đôi mắt. Trả lời phóng viên Tuổi Trẻ khi ấy, cô bé tự tin quả quyết: “Chặng đường sắp tới em chỉ cần nghị lực”. Nghèo tiền bạc - giàu hi vọng, nghèo sức khỏe - giàu nghị lực là chân dung Huỳnh Anh khi ấy.
Rất nghèo và rất giàu
Năm 2011, Huỳnh Anh đã có một gia đình mà cô gọi là AMF (Anh - Mậu Family) với người chồng cùng cảnh khuyết tật Lưu Phục Mậu và hai cô công chúa nhỏ Thanh Hương - Thanh Mai. AMF vẫn rất nghèo. Một căn phòng chung cư chỉ 14m2, thuê với giá 700.000 đồng/tháng. Một công việc thiết kế web thu nhập theo dự án mà cứ lãnh tiền về là hai vợ chồng lật đật đi mua ngay mấy lon sữa để dành cho con. Một chiếc xe Chaly ba bánh cũ kỹ là phương tiện để Huỳnh Anh làm tài xế đưa cả nhà đi chơi công viên những buổi sáng hiếm hoi. Một hàng tạp hóa nghèo ngay trong nhà chỉ gồm mấy gói mì, chai nước mắm mang hi vọng tăng thu nhập và kiêm cả việc cứu đói ngày chưa... mua gạo. Một “đôi giày” đã rách bươm đi kèm với cái khung sắt cứng quèo bó lấy đôi chân bại liệt mà mỗi lần “đeo giày” vào Huỳnh Anh phải mất 15-30 phút, kèm cả việc thay những dây da đã bị đứt bằng dây nilông...
Thế nhưng AMF cũng rất giàu. Không gian chật hẹp bừa bộn như được giãn rộng ra bởi giọng ríu rít nắc nẻ của bé Hương và bé Mai, tiếng cười vui sướng mãn nguyện của cặp cha mẹ trẻ. Hạnh phúc nhân lên từng ngày qua từng bữa cơm giản dị được Mậu chăm chút bằng đôi tay khòng khoèo, yếu ớt vì di chứng bại liệt. Hai cái nickname gần như luôn sáng đèn để thế giới của Anh và Mậu rộng mở đến vô tận trên Internet, với những website và dự án vì cộng đồng người khuyết tật mà họ là người đưa ý tưởng và trực tiếp thực hiện. Hàng ngàn đêm trắng như Huỳnh Anh viết: “Đêm trắng là đêm ngắn/Đêm của bàn tay trắng/Loay hoay gõ phím đen/Kịp ngày mai giao hàng/Mua sữa cho con bú...”. Và hàng ngàn những san sẻ yêu thương, ủng hộ trên các web, các blog của AMF.
Tài sản của họ là ở đây.
Huỳnh Anh rất vui khi được xem lại bài báo “Mong có đủ nghị lực để vượt qua tất cả” viết về mình trên báo Tuổi Trẻ ngày 23-8-1997. Ngày ấy, cô đã không thể trích 1.200 đồng tiền bán vé số để mua báo mà chỉ đọc ké của một người bán dạo... - Ảnh: Gia Tiến
Ngọn nến niềm tin
Trang  web sanphamcuanguoikhuyettat.com thiết kế như một gian hàng trưng bày, góp phần trong việc tìm kiếm đầu ra cho những sản phẩm thủ công đã được thực hiện bằng ý chí, nghị lực và lòng kiên nhẫn của người khuyết tật. Đây là sản phẩm đầu tay mà Mậu đã đưa ra ý tưởng để Huỳnh Anh thực hiện khi gia đình nhỏ vừa thành hình và cô con gái đầu lòng Thanh Hương vừa được hoài thai. Niềm vui lớn của họ được chia sẻ với cộng đồng người khuyết tật như thế. Duy trì được hơn ba năm, đến nay đã có 17 cơ sở sản xuất của người khuyết tật giới thiệu hàng trăm sản phẩm trên website. Số thu nhập ít ỏi của hai vợ chồng phải nhín nhút ra để duy trì và điều hành web nhưng Mậu vẫn chưa hài lòng. Một dự án bán hàng qua mạng do người khuyết tật đảm trách đang được Mậu xây dựng và “tràn trề hi vọng là nó sẽ phát triển”.
Dự án thứ hai là học bổng “Ngọn nến niềm tin” dành cho học sinh khuyết tật ra đời cùng với cô gái nhỏ Thanh Mai. Câu chuyện về bốn ngọn nến bị gió thổi tắt và ngọn nến mang tên Niềm tin và hi vọng đã vụt sáng lại đầu tiên để thắp lên các ngọn lửa khác được chuyển tải ngay ở trang chủ của website hocbong.sanphamcuanguoikhuyettat.com như là thông điệp của Huỳnh Anh. Cô chia sẻ bằng câu chuyện của chính mình: “Những năm tháng đi học, tôi đã nhận được nhiều sự giúp đỡ của nhiều người, từ chiếc xe lăn, từ học phí, cuốn sách, tấm áo. Không có sự giúp đỡ ấy, có thể một ngày nào đó tôi đã dừng bước đến trường trong nỗi lo nhà thiếu gạo. Tôi hiểu rõ hơn hết giá trị của hi vọng, động lực của niềm tin nên muốn chia sẻ với các em hơi ấm ấy, như những món quà của cuộc sống mà mình đã được nhận”.
Chưa có tài trợ, chương trình vẫn đường hoàng bắt đầu. Khác với các học bổng thường thấy luôn dành cho những tấm gương học giỏi và vượt khó, Huỳnh Anh không đặt điều kiện về kết quả học tập với đối tượng của mình. Cô nói: “Với các em khuyết tật, nhà nghèo, đến trường đã là cả một nỗ lực lớn. Ngày xưa, tôi cũng không thể có kết quả xuất sắc như mong muốn nhưng chỉ sự cố gắng vượt bậc trong học kỳ 2 của năm lớp 12 đã cho tôi đậu ba trường đại học. Khi vào ĐH dân lập Ngoại ngữ - tin học, thầy hiệu trưởng Huỳnh Thế Cuộc đã kiên nhẫn cho tôi được hưởng học bổng cả bốn năm cho dù giai đoạn đầu kết quả học tập không tốt lắm. Cuối cùng đề án tốt nghiệp của tôi đã đạt điểm 9. Tôi không muốn áp lực phải có kết quả cao để được giúp đỡ sẽ làm nản lòng một em nào, dẫn em ấy đến quyết định bỏ học”.
Thông báo về học bổng được đưa lên mạng, các hồ sơ xin nhận học bổng bắt đầu được gửi tới. Mậu cùng các bạn tình nguyện viên khác trong hội thanh niên khuyết tật thay nhau đi xác minh với kinh phí được xác định tối đa là 50.000 đồng/trường hợp. Huỳnh Anh ráo riết lướt trên thế giới mạng của cô để tìm tài trợ. Hai bác Việt kiều, một chị nhà báo, một luật sư... đã chung tay với Huỳnh Anh. Mỗi suất học bổng khiêm tốn chỉ đúng nghĩa làm một ngọn nến: 500.000 đồng/suất cho học sinh tiểu học, 1 triệu đồng/suất cho học sinh trung học cơ sở, và 1,5 triệu đồng/suất cho học sinh THPT cũng đủ để tốn nhiều mồ hôi. Gần hai năm, ngọn nến niềm tin đã đến với những em học sinh nghèo mang khuyết tật nặng như Nguyễn Hữu Toàn, Lê Thị Liễu ở quận 8, Thảo Nguyên ở quận 6, Đường Thượng Nhân ở quận 9, rồi Nguyễn Trọng ở Nha Trang, Lý Diệp Lan, Cù Thế Lãnh, Nhân Phong Độ, Nhân Quốc Việt ở Cà Mau...
Lật qua tập hồ sơ học bổng mà Mậu lưu giữ cẩn thận trong chiếc cặp cũ, như gặp lại hình ảnh Huỳnh Anh, Lưu Phục Mậu năm nào. Những hình ảnh, những lá thư như đang kể về những bước chân nhọc nhằn, những giọt mồ hôi của nỗ lực, nước mắt của buồn tủi và cũng như cảnh báo rằng những bước chân đến trường ấy có thể dừng lại bất cứ lúc nào. Một ngọn nến trong đêm, một cái siết tay giữa đường đúng lúc sẽ cần thiết biết bao. Huỳnh Anh bảo cô hiểu điều đó hơn ai hết bằng một nụ cười tinh nghịch: “Cảm ơn đời vì hôm nay em vẫn nghèo đủ để không quên người đói”.
Và những dự án bán hàng qua mạng, website việc làm cho người khuyết tật, câu lạc bộ Trái tim sáng... đang được tiếp tục thành hình từ AMF. Vẫn như ngày mà tôi gặp hơn 13 năm về trước, Huỳnh Anh vẫn thích những câu danh ngôn. Và hôm nay cô đã tự viết ra châm ngôn cho mình: “Hành trang để tôi đi tiếp vạn nẻo đường đời chỉ duy nhất hai chữ: Bỏ lại”. Hỏi, Huỳnh Anh cười hồn nhiên: “Mang theo hết thì nặng lắm, làm sao đi nổi nữa”. Nói vậy, và Huỳnh Anh đã từng dốc túi lấy 50.000 đồng cuối cùng tặng một bà lão bán vé số, rồi lên xe trong nỗi lo sữa của con đã hết, xăng trong bình đã cạn. Huỳnh Anh viết: “Hãy yêu thương hơn ta có thể/ Bởi vì xuân ở chính trong ta...”, và cô đã sống đúng như thế.
“Người đi trước rước người đi sau”
Dịp Tết Nguyên đán vừa rồi, AMF của Huỳnh Anh có một niềm vui mà đến hôm nay cả khu tập thể nhỏ 854 Nguyễn Trãi, Q.5, TP.HCM vẫn nhắc: các thầy cô giáo ở Hội cựu giáo chức và cựu học sinh Lê Quý Đôn đã đến tận phòng trọ. Vẫn dõi theo cô học trò ấn tượng năm nào, cô Hà Thị Phương Thịnh, nguyên hiệu trưởng Trường THPT Lê Quý Đôn xúc động nhắc: “Theo dõi và biết hoàn cảnh Huỳnh Anh rất khó khăn, chúng tôi đến thăm em và mang theo một món quà nhỏ. Căn phòng nhỏ xíu mà Huỳnh Anh rạng rỡ khoe may mắn lắm mới thuê được làm các thầy cô rất xúc động, và còn xúc động hơn khi được biết trong hoàn cảnh như vậy mà vợ chồng em vẫn dành tâm sức để thực hiện câu chúng tôi vẫn dạy học trò “người đi trước rước người đi sau”. Những học trò như Huỳnh Anh là niềm tự hào của Trường Lê Quý Đôn”.
Thầy Huỳnh Thế Cuộc, hiệu trưởng Trường ĐH dân lập Ngoại ngữ - tin học, cũng tấm tắc khi nghe nhắc đến Huỳnh Anh: “Lần đầu đến thăm nhà Huỳnh Anh, tôi đã cảm nhận rõ cô bé rất nghị lực và trường chúng tôi quyết tâm sẽ giúp em học đến cùng, để có một chỗ đứng xứng đáng trong xã hội. Quá trình học ở trường, Huỳnh Anh đã rất cố gắng dù em vẫn dành nhiều thời gian đi bán vé số. Sau khi ra trường, biết em đã tự tạo được công ăn việc làm, tự xây dựng được hạnh phúc, lại sẵn lòng chia sẻ với người khác, tôi rất mừng. Những tấm gương như Huỳnh Anh cần được nhân rộng”.
PHẠM VŨ (Tuoitre.vn)

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Facebook đang phá hủy tình bạn?

Bạn có bao nhiêu bạn bè trên Facebook? 100? 500? 1.000? Bao nhiêu là quá nhiều?
     Vừa qua, nhà soạn kịch hài Jimmy Kimmel và là người dẫn chương trình truyền hình trên kênh ABC (Mỹ) nói rằng có đến 1.000 người bạn là điều không thể có được. "Tôi thấy nhiều người có tới 1.000 người họ gọi là "bạn", điều đó là không thể", Kimmel khẳng định. "Bạn không thể có đến 1.000 người bạn".

     Làm thế nào để biết một người bạn trên Facebook là một người bạn thực sự ? Rất dễ, Kimmel nói. "Vào thứ Sáu, hãy treo tình trạng (status) rằng "Cuối tuần này tôi rất buồn và rất cần sự giúp đỡ". Những người trả lời status này, đó sẽ là bạn của bạn. Những người khác không phải bạn".
     Ông còn công bố ra đời một ngày lễ mới "National Un-Friend Day" vào ngày 17/11, để vào ngày đó người dùng Facebook xóa bỏ tất cả những người bạn trên Facebook không thực sự là bạn bè.
Tình bạn là một điều thiêng liêng”, Kimmel nói, “và tôi tin rằng Facebook đang phá hủy nó”.
     Thực tế, Facebook cũng có giới hạn đối với "danh sách bạn bè". Đó là khi danh sách bạn bè của người dùng vượt quá 5.000 bạn. New York Times từng viết rằng giới hạn này chẳng qua do những lý do kỹ thuật, chứ không phải vì các nhà quản trị của Facebook nghĩ rằng người dùng đang định nghĩa "bạn bè" quá rộng rãi.
     Nhưng có thực sự một người không thể có đến 1.000 người bạn? Đúng thế, theo nhà nhân loại học Robin Dunbar, "bộ não của chúng ta không đủ lớn để cho phép con người có những mối quan hệ sâu sắc với nhiều người". Và theo ông, 150 là "con số trung bình mà mọi người có thể nhớ và gửi bưu thiếp vào Lễ Giáng sinh".
   Tất nhiên, sẽ có những cuộc tranh luận về giới hạn bạn bè trên Facebook. Thế nào là một người bạn Facebook ? Liệu những người trong danh sách bạn bè có phải là những người bạn thật sự? Hay danh sách đó trên Facebook chính xác chỉ là một cuốn danh bạ chứa những cái tên, những khuôn mặt và những thông tin dành cho những người bạn thật sự và dành cho những mối quan hệ kiểu quen biết?
Theo ICTnews, Timesonline

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Phần mềm diệt virus miễn phí tốt hơn cả loại trả tiền !

     Microsoft Security Essentials, phần mềm chống virus của Microsoft, bất ngờ vượt qua một loạt ứng dụng bảo mật khác của các công ty nổi tiếng như Symantec, Kaspersky, Eset và AVG.
     Đây là kết quả thử nghiệm của công ty NSS Labs trên 11 phần mềm diệt virus phổ biến nhất trên thị trường.
     Đứng đầu về khả năng phòng chống các cuộc tấn công (lên đến 90%) là Trend Micro's Titanium Maximum Security, sau đó đến McAfee's Internet Security (85,2%) và F-Secure Internet Security 2010 (80,4%).

 
Microsoft Security Essentials mặc dù còn non trẻ vẫn có thể chống được 75% các cuộc tấn công nguy hiểm, vượt trội hơn các sản phẩm thu phí khác như Panda Internet Security 2011 (73,1%), Norton Internet Security 2010 (72,3%), Kaspersky Internet Security 2011 (71,3%) và AVG's Internet Security 9 (54,8%).
Theo NSS Labs, phần lớn phần mềm bảo mật hoạt động kém hiệu quả hơn so với năm ngoái.
Theo Vnexpress, Microsoft

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Facebook lén lút trục lợi người dùng!

     Hôm qua (18/10), hàng trăm triệu người sử dụng Facebook đã phải giật mình trước thông tin về việc vô số ứng dụng trên mạng xã hội này đang lén lút trục lợi trên chính những thông tin cá nhân của họ.


     Tờ Nhật báo Phố Wall cho biết, một số lượng lớn các ứng dụng phổ biến trên Facebook đang vi phạm nghiêm trọng các quy định về bảo mật thông tin của trang mạng xã hội này, và đang bí mật chuyển các thông tin cá nhân về người sử dụng ra ngoài tới các công ty quảng cáo và khảo sát trực tuyến.

     Theo thông tin từ tờ báo này, họ đã tổ chức một cuộc điều tra và phát hiện ra việc này ảnh hưởng xấu tới hàng chục triệu người sử dụng các ứng dụng trên Facebook, ngay cả với những người đã đặt trang cá nhân của họ ở chế độ riêng tư tuyệt đối.

     Kết quả điều tra này cho thấy những quy định về bảo mật thông tin của Facebook đã bị coi nhẹ, và đặt ra câu hỏi liệu Facebook có đủ năng lực để bảo vệ thông tin riêng tư của các thành viên mạng xã hội hay không?

     Nhật báo Phố Wall cho biết các ứng dụng đã cung cấp tên của người sử dụng và nhiều lúc là cả tên của bạn bè họ cho những công ty chuyên lập cơ sở dữ liệu về mọi người để theo dõi các hoạt động trực tuyến của họ.

     Toàn bộ 10 ứng dụng phổ biến nhất trên Facebook đều đã và đang tuồn những số ID độc nhất của người sử dụng ra cho các công ty bên ngoài. Trong số đó có cả những ứng dụng game rất nổi tiếng như FarmVille (có tới 59 triệu người chơi) của Zynga, Texas Hold'Em Poker, FrontierVille.

     Nhật báo Phố Wall cũng cho biết, một số ứng dụng Facebook đã không còn có thể truy cập được sau khi họ gửi cảnh báo tới Palo Alto, một mạng xã hội có cơ sở đặt tại California, rằng mạng xã hội này đang chuyển thông tin cá nhân người sử dụng ra ngoài. Đây rõ ràng là động thái "huỷ chứng cứ".

     Một người phát ngôn của Facebook phát biểu "Chúng tôi đã ngay lập tức tiến hành những động thái để vô hiệu hoá tất cả những ứng dụng vi phạm quy định." Facebook cũng trao đổi với tờ Nhật báo Phố Wall rằng công ty đang tiến từng bước để "giới hạn đến mức tối đa" phạm vi rò rỉ thông tin cá nhân người sử dụng.

     Một nhân viên cấp cao của Facebook cũng nói: "Hệ thống kỹ thuật của chúng tôi luôn được hỗ trợ bởi chính sách bảo mật nghiêm khắc, và chúng tôi sẽ tiếp tục dựa vào hai điểm đó để bảo vệ quyền quản lý thông tin của người sử dụng."

     Nhật báo Phố Wall tiết lộ rằng mỗi ứng dụng có tên trong "bảng tử thần" đã gửi số ID Facebook của người sử dụng đến cho ít nhất 25 đơn vị quảng cáo và khảo sát dữ liệu.

     Facebook đã bắt đầu đặc biệt nghiêm cấm các đơn vị sản xuất ứng dụng chuyển thông tin về người sử dụng cho những công ty quảng cáo và khảo sát bên ngoài, ngay cả khi người sử dụng đồng ý với việc đó.

     Facebook hiện nay đang là mạng xã hội phổ biến nhất thế giới với khoảng 500 triệu người sử dụng, nhưng từ lâu đã gặp nhiều điều tiếng và phàn nàn về chất lượng bảo mật cá nhân.

     Chủ nhật vừa rồi trong một diễn đàn tại Dubai, Randi Zuckerberg - em gái của người đồng sáng lập ra Facebook Mark Zuckerberg - trao đổi với các phóng viên rằng vấn đề quyền cá nhân hiện đang là mối quan tâm số một của công ty, và trong tương lai Facebook sẽ cho người sử dụng nhiều quyền lợi hơn nữa.

                                                                                                       Theo Vietnamnet

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Kế hoạch “chấn hưng châu Âu” của Trung Quốc.

     Trung Quốc đang đẩy mạnh quan hệ và đầu tư vào những nước châu Âu có nguy cơ khủng hoảng nợ nhằm tăng ảnh hưởng tại châu lục này.

     Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo vừa có chuyến công du gây chú ý tại châu Âu từ ngày 2 - 9.10. Đầu tiên ông đến thăm Hy Lạp, rồi tham dự Hội nghị thượng đỉnh Á - Âu lần thứ 8 (ASEM 8) tại Brussels, Bỉ, sau đó thăm Ý và Thổ Nhĩ Kỳ. Tại hội nghị ASEM 8, ông Ôn kêu gọi EU không tham gia gây áp lực buộc Bắc Kinh điều chỉnh tỷ giá đồng nhân dân tệ (NDT).

     Tại Athens, ông Ôn cam kết sẽ mua trái phiếu chính phủ của Hy Lạp khi nước này cần và thành lập quỹ trị giá 5 tỉ USD để hỗ trợ các công ty Hy Lạp mua tàu Trung Quốc. Tại Ý, Thủ tướng Ôn Gia Bảo và người đồng cấp Silvio Berlusconi nhất trí nâng kim ngạch song phương từ 40 tỉ USD trong năm nay lên 100 tỉ USD vào năm 2015 và cùng chứng kiến các doanh nghiệp 2 nước ký nhiều hợp đồng có tổng trị giá 3,15 tỉ USD. Tại điểm dừng chân cuối cùng là Thổ Nhĩ Kỳ, ông Ôn Gia Bảo và Thủ tướng Recep Tayyip Erdogan thiết lập quan hệ đối tác chiến lược giữa 2 nước.

     Một điều đáng chú ý là cả 3 điểm đến của Thủ tướng Trung Quốc đều đang có vấn đề với EU. Hy Lạp đang chìm trong khủng hoảng nợ còn những điều kiện mà EU và Quỹ Tiền tệ quốc tế đặt ra để cứu nguy cho nước này lại đang khiến dân chúng bất mãn. Tình hình tài chính ở Ý cũng không sáng sủa trong khi Thổ Nhĩ Kỳ vẫn đang bất đồng với EU về việc kết nạp nước này vào khối.
Hai thủ tướng George Papandreou (trái) và Ôn Gia Bảo trước đền Parthenon ở Athens hồi đầu tháng 10 - Ảnh: AFP
Kế hoạch Marshall

      Đây là kế hoạch trọng yếu của Mỹ nhằm tái thiết và tạo nền tảng kinh tế vững chắc cho các nước Tây Âu sau Thế chiến thứ 2. Kế hoạch này có tên chính thức là “Chương trình chấn hưng châu Âu”, nhưng thường được gọi theo tên người khởi xướng là Ngoại trưởng Mỹ George Marshall. Kế hoạch được thực thi trong vòng 4 năm, kể từ 1947. Trong thời gian đó, khoảng 13 tỉ USD tiền viện trợ kinh tế và hỗ trợ kỹ thuật được đổ vào các quốc gia thuộc Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế châu Âu (OECD), theo sách The Reconstruction of Western Europe, 1945-1951 (Tái thiết Tây Âu 1945-1951), của Alan Milward.


Kế hoạch Marshall kiểu Trung Quốc

     Hy Lạp hiện là thành viên yếu nhất trong nhóm sử dụng đồng tiền chung euro với nợ công chiếm 113% GDP, tương đương gần 300 tỉ euro. Do đó, việc Trung Quốc cam kết mua trái phiếu của Hy Lạp có thể rất cần thiết cho Athens trong thời điểm khó khăn. “Những thỏa thuận và tuyên bố của Trung Quốc được xem là một lá phiếu tín nhiệm cho nền kinh tế chúng tôi”, tờ Wall Street Journal (WSJ) dẫn lời Thủ tướng Hy Lạp George Papandreou sau tuyên bố của ông Ôn Gia Bảo tại Athens hôm 3.10.

     Trước đó, Trung Quốc cũng đã mua 400 triệu euro trái phiếu chính phủ của Tây Ban Nha. Hiện Bồ Đào Nha và Ireland, vốn đang đối mặt nguy cơ khủng hoảng nợ, cũng tính đến việc vay tiền của Trung Quốc, theo hãng tin IPS.

     Chuyên gia kinh tế học Veronique Salze-Lozac'h tại Quỹ Á châu so sánh kế hoạch “cứu nguy” của Trung Quốc cho các nước đang gặp khó khăn ở cựu lục địa với kế hoạch Marshall của Mỹ nhằm chấn hưng châu Âu vào những năm 1940. “Giống như kế hoạch Marshall trong thời điểm sau Thế chiến thứ 2, việc Trung Quốc ngỏ lời giúp Hy Lạp không xuất phát từ lòng nhân từ”, IPS dẫn lời bà Salze-Lozac'h nhận định. Bà nói các động thái của Trung Quốc chung quy là một chiến lược kinh tế tài chính khôn ngoan và khéo léo, có thể giúp đồng NDT thoát khỏi áp lực tăng giá từ EU và Mỹ. Thông qua chiến lược này, ông Ôn Gia Bảo muốn gửi một thông điệp rằng Trung Quốc đang nỗ lực làm thay đổi cái nhìn không tốt của toàn thế giới đối với nước này. Bà Salze-Lozac'h còn nhận định rằng, kế hoạch Marshall kiểu Trung Quốc đánh dấu một bước ngoặt trong quan hệ EU - Trung Quốc. AFP dẫn lời giới phân tích đánh giá việc Trung Quốc tham gia đầu tư vào Hy Lạp là hành động có tính ảnh hưởng sâu rộng nhất của một nước ở châu Âu kể từ Kế hoạch Marshall.

EU quan ngại

     Giới quan sát cho rằng việc nhằm vào Hy Lạp trong lúc khó khăn là một nước cờ cao tay của Trung Quốc nhưng lại là một đòn hiểm đối với EU. Bắc Kinh có thể sử dụng Athens làm cơ sở để vươn xa hơn trên thị trường châu Âu, tới Nam Âu, Đông Âu, Địa Trung Hải hay bán đảo Balkan. Do đó, EU không khỏi lo ngại nguy cơ không chỉ Hy Lạp, mà các thị trường và lĩnh vực kinh doanh khác cũng sẽ bị Trung Quốc chi phối. Từ Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, qua Ý rồi tới Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Trung Quốc dường như đang cố xây dựng một “con đường tơ lụa” mới vắt ngang qua châu Âu, tới tận bờ Đại Tây Dương.

     Theo Asia Times Online, nếu để phụ thuộc quá nhiều vào một đối tác nước ngoài vốn có động cơ không rõ ràng, vị thế của EU trên trường quốc tế sẽ gặp rắc rối. Bằng cách tranh thủ tạo quan hệ với từng quốc gia châu Âu đang mắc nợ, một số nhà quan sát cho rằng Trung Quốc đang thực hiện chiến lược “chia để trị” tại châu lục này, vốn chưa tìm được chính sách nhất quán trong quan hệ với Bắc Kinh. “Trung Quốc than phiền rằng giải quyết các vấn đề với châu Âu thật không dễ vì có quá nhiều ý kiến khác nhau. Tuy nhiên Bắc Kinh cũng đã lợi dụng điểm này để làm lợi cho mình”, ISP dẫn lời một quan chức EU tại Brussels.

                                                                    Văn Khoa ( Thanhnien Online)

Thứ Sáu, 15 tháng 10, 2010

Bảo mật trên Office 2010

Đôi lúc, bạn muốn bảo mật một vài tài liệu quan trọng để chỉ bạn hoặc ai đó đọc và chỉnh sửa chúng. Dưới đây, chúng ta sẽ tìm hiểu xem cách để giới hạn chỉnh sửa và mã hóa tài liệu trong Office 2010.
     Với khả năng những tài liệu MS Office có thể chia sẻ trực tuyến qua Web Apps, bạn có thể muốn đảm bảo và thêm bảo mật cho chúng. Ngay cả khi bạn chia sẻ những tài liệu này thông qua mạng nội bộ của công ty, bạn cũng có thể thận trọng mã hóa để chỉ những người mà bạn muốn chia sẻ có thể truy cập chúng.
     Trong những ví dụ sau, chúng tôi sẽ dùng Word, nhưng quá trình mã hóa là tương tự trên Excel và PowerPoint. Và tính năng "Restricted Editing" chỉ có trên Word và Excel.

Giới hạn sự chỉnh sửa tài liệu
Nếu tài liệu của bạn cần là một định dạng nhất định và bạn không muốn người khác chỉnh sửa, bạn có thể kiểm soát những loại chỉnh sửa mà người ta có thể thực hiện. Mở tài liệu của bạn, click vào thẻ "File", tiếp tục click vào "Info", "Protect Document" và chọn "Restrict Editing".
    Menu "Restrict Formatting and Editing" sẽ xuất hiện bên phải tài liệu và tại đây bạn có thể giới hạn sự định dạng và các loại định dạng.
     Click vào đường dẫn "Settings..." để chọn những gì có thể và không thể chỉnh sửa trong tài liệu của bạn.
     Và bạn có thể chọn những người nào có thể chỉnh sửa được tài liệu của bạn.
     Sau khi hoàn tất, bạn nhấn vào nút "Yes, Start Enforcing Protection"
     Sau đó bạn nhập một password tùy chọn để những giới hạn này có hiệu lực.
      Ví dụ như chúng ta đặt giới hạn cho một tài liệu là "Read Only" mà người dùng muốn truy cập nó trực  tuyến. Và khi người dùng muốn chỉnh sửa nó trên trình duyệt của họ...
     Một thông điệp sẽ xuất hiện và thông báo với bạn là tài liệu này chỉ có thể được chỉnh sửa trên phần mềm Word.
      Khi tài liệu này được mở bằng Word, chỉ những lựa chọn nào bạn cho phép mới hiện hữu trên thanh Ribbon... còn những lựa chọn khác sẽ tối xám lại trên thanh Ribbon.
     Nếu người dùng muốn dừng quá trình bảo vệ chỉnh sửa tài liệu này, chương trình sẽ nhắc người dùng nhập password mà bạn đã tạo khi thiết lập bảo vệ tài liệu này.
Mã hóa tài liệu của bạn
     Bây giờ chúng ta tìm hiểu cách mã hóa một tài liệu Word với một Password.Click vào thẻ "File", tiếp tục click vào "Info", "Protect Document" và chọn "Encrypt with Password".
     Nhập một Password để mã hóa tài liệu
     Xác nhận lại Password đã tạo và nhấn OK
     Sau khi Password mã hóa được thiết lập, bạn sẽ thấy thông điệp "Permissions" thông báo rằng cần Password để mở tài liệu này.
     Bây giờ, bạn hoặc ai đó mở tài liệu này, thì phải nhập Password đúng để truy cập nó.
     Một tài liệu đã mã hóa cũng không thể mở trực tuyến trên Web Apps, nó phải được mở bằng chương trình Word và phải nhập Password đúng để mở.
     Nếu bạn có một tài liệu quan trọng mà bạn không muốn bất kỳ ai chỉnh sửa hoặc truy cập, sự kết hợp cả hai Giới hạn chỉnh sửa và mã hóa là một công cụ tốt để bảo vệ nó.
Theo How - To Geek 

Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

“Đừng leo lên lưng cọp nếu chưa tìm ra sự độc đáo"

     Với tài sản trị giá 1,1 tỉ USD, Roustam Tariko được xem là một trong những doanh nhân Nga làm giàu không hẳn dựa vào quá trình tư nhân hóa của nước Nga 20 năm trước, mà còn nhờ vào tài kinh doanh thiên bẩm.
    Cuối tháng 9-2010, nhân chuyến thăm Việt Nam lần đầu tiên để tìm hiểu thị trường, ông đã dành cho TTCT một cuộc trao đổi.
Roustam Tariko

Tôi bán sản phẩm thật
* Đất nước chúng tôi có mối quan tâm sâu sắc tới nước Nga và người Nga, gần đây nghe nhiều về tầng lớp nhà giàu mới tại Nga. Ông có thể chia sẻ điều gì về họ?
- Tôi không biết tầng lớp người giàu mới này có nghĩa gì, dù tôi hiểu ý chị. Nhưng tôi không cho rằng đó là một tầng lớp riêng với những đặc tính về văn hóa, thói quen, mà chỉ là một mảng nhỏ hoặc một nhóm nhỏ ở Nga. Dù tôi tiếp xúc với họ từ rất lâu, tôi lại thích nói về tầng lớp trung lưu hơn.
Ai cũng cần phải làm việc và có được sự may mắn khi mình xuất hiện ở đúng lúc, đúng nơi. Và đúng là nếu bạn ở Nga trong 20 năm qua, rõ ràng bạn có rất nhiều cơ hội so với việc nếu bạn ở một nơi khác. Có thể bây giờ người Việt Nam cũng đang có cảm giác như tôi cách đây 20 năm. Nhưng tôi chưa bao giờ đặt mục tiêu trở thành những người giàu mới mà chỉ làm những gì mình muốn làm, và thành công đến tự nhiên.


* Vốn tự nhận mình là người yêu nước cực đoan, bản thân cái tên của các thương hiệu mà ông gây dựng nên cũng phần nào nói về điều đó: Tiêu chuẩn Nga (Russian Standard Corp - RSC). Ông có nghĩ mình thành công một phần nhờ đã đánh trúng vào tinh thần dân tộc?
- Đúng vậy, nhưng đó không phải là lập luận quan trọng nhất. Nếu sản phẩm của tôi đúng là kích thích lòng tự hào của người Nga và được khách hàng yêu thích thì rất tuyệt vời. Nhưng vấn đề cốt lõi vẫn là tạo ra sản phẩm tốt, có uy tín tốt, có câu chuyện hay đi kèm, chứ không chỉ tạo ra một sản phẩm và nó được yêu thích bởi lòng yêu nước của người tiêu dùng.
Lòng yêu nước quan trọng, nhưng không phải là phần quan trọng nhất trong sản phẩm. Tôi bán sản phẩm thật.

* Đến Việt Nam, ông đã biết gì về Việt Nam?
- Từ lâu tôi đã muốn tới thăm Việt Nam và cũng có nhiều dịp bàn bạc về cơ hội làm ăn với người Việt Nam cách đây ba năm. Đến Việt Nam là giấc mơ từ lâu của tôi, nhất là khi biết thị trường này đang phát triển. Nhưng quả thật tôi chưa tìm ra thời gian thích hợp để đến, vì tôi luôn muốn vừa thỏa mãn trí tò mò vừa bàn bạc làm ăn. Nay sản phẩm của tôi vào Việt Nam và bước đầu thành công, tôi mới có dịp đặt chân đến đất nước các bạn để tìm hiểu về việc kinh doanh nhiều mặt hàng, như thức uống có cồn, ngân hàng, bảo hiểm...
Tôi rất hào hứng. Điều tuyệt nhất và rõ ràng nhất tôi biết về Việt Nam là không nước nào có thể chiến thắng Việt Nam trong chiến tranh. Tôi bị mê hoặc vì điều đó. Đất nước các bạn đã huy động sức người sức của làm được những điều vô cùng khó khăn ngay cả với nước Nga.

* Nhiều doanh nghiệp ở Việt Nam đang khao khát đưa thương hiệu của mình trở thành thương hiệu thế giới, để nhắc tới thương hiệu là nhắc tới Việt Nam. Nếu là họ, ông sẽ để ý đến điều gì quan trọng nhất?
- Tôi không thể đưa ra lời khuyên cụ thể vì không biết người Việt sản xuất mặt hàng nào tốt nhất. Nhưng lấy ví dụ là cà phê. Điều gì là độc đáo, khác lạ nhất trong loại cà phê mà bạn có thể đem tới cho thế giới? Hãy trả lời câu hỏi đó và hãy sản xuất nó với quy trình và kỹ thuật tốt nhất, rồi thông tin dồn dập đến người tiêu dùng để họ biết đến sự độc đáo này.
Sự độc đáo là điều rất quan trọng. Tôi gọi đó là tính cạnh tranh bền vững. Trên bình diện toàn cầu, bạn có bao nhiêu tiền hay đối tác của bạn thành công ra sao không quan trọng, mà sự độc đáo bạn có là gì. Nếu bạn không tìm ra câu trả lời thuyết phục thì đừng đi, đừng leo lưng cọp.

* Được đánh giá là một trong những doanh nhân thành công nhất trong lịch sử Nga, ông có thể chia sẻ một cách ngắn gọn bí quyết của mình?
- Chỉ là làm những gì mình thích. Điều này đặc biệt quan trọng với những người bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh. Hãy tìm hiểu xem mình thích làm gì, điều gì khiến mình hứng khởi, sẵn sàng làm ngày làm đêm thì mới thuyết phục được những người xung quanh.
Bạn cần phải chắc chắn 100% là mình đang làm điều mình yêu thích. Chỉ khi ấy bạn mới sẵn sàng trút hết 100% năng lượng. Đừng miệng nói thích cái này, tim lại thích cái khác. Ai có thể tin bạn được?

Không phải thành công trên thương trường là sẽ thành công trên chính trường
* Ông có định tham gia chính trường và giữ một vị trí nào đó trong Chính phủ Nga không?
- Chắc là không bao giờ. Mỗi người nên làm việc mà mình giỏi. Nhiều người tin rằng cứ thành công trên thương trường thì sẽ thành công trên chính trường. Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hai ngày trước, tôi ăn trưa với Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long, ông ấy chia sẻ điều mà tôi rất tâm đắc, đó là muốn trở thành một chính trị gia chuyên nghiệp, bạn cần bắt đầu từ rất sớm.
Giáo dục là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là bạn sẽ có một cách suy nghĩ hoàn toàn khác. Ông Lý nói doanh nhân hay suy nghĩ về một dự án, ví như tôi đang nghĩ cần phải chinh phục thị trường Việt Nam trong năm năm, kiếm vài triệu USD, đầu tư chỗ này chỗ kia. Chính trị gia thì không nghĩ như vậy, họ nghĩ về chính sách, ví dụ làm thế nào để giáo dục phát triển và quá trình thực hiện ra sao.
Nếu tôi ở tuổi 25, có thể tôi sẽ nghĩ về việc tham gia chính trường.

* Nước Nga và nhiều nước khác đang chứng kiến khoảng cách giàu nghèo thật sự rất lớn. Ông có quan tâm tới quá trình rút ngắn khoảng cách giàu nghèo trong xã hội không?
- Ở khắp nơi trên thế giới khoảng cách này đang ngày càng rộng ra. Vì sao? Công nghệ phát triển, các công ty ngày càng lớn và bành trướng hơn, thất nghiệp gia tăng. Vậy điều quan trọng hơn là các doanh nghiệp thực hiện trách nhiệm xã hội của mình ra sao, và xã hội đòi hỏi họ ngày càng phải có nhiều trách nhiệm hơn. Những người thành công, các công ty, tập đoàn lớn sẽ thực hiện nhiều hơn văn hóa chia sẻ.
Các chính phủ có thể sử dụng quyền hạn của mình buộc các doanh nghiệp trả lại xã hội, không chỉ thông qua thuế má, mà điều này phải trở thành quy tắc xã hội, ảnh hưởng tới danh tiếng của họ. Sẽ đến lúc mọi người thấy nếu một doanh nghiệp làm ăn rất thành công nhưng không thực hiện trách nhiệm xã hội gì, mà chỉ coi đóng thuế là đủ sẽ phải chịu những điều tiếng tiêu cực.

* Hiện có câu chuyện khá ồn ào trên truyền thông Trung Quốc liên quan tới việc hai tỉ phú Mỹ Bill Gates và Warren Buffett đến Bắc Kinh, ăn trưa với giới nhà giàu và kêu gọi họ mở rộng hầu bao hơn nữa để chia sẻ với xã hội. Ông nghĩ gì về điều đó?
- Tôi chơi với Bill Gates và chúng tôi thường gặp nhau, chia sẻ về các dự án từ thiện. Bill Gates rất nghiêm túc và hết lòng với công việc từ thiện, thực tế là ông ấy đã hứa tặng tới 90% gia sản của mình cho các công việc từ thiện. Chắc chắn là những người giàu nên có trách nhiệm hơn với xã hội.

* Vậy còn ông thì sao?
- Tôi cũng quan tâm tới điều này, nhưng có thể không phải ở quy mô lớn như Bill Gates. Tôi quyết định đầu tư vào những đứa trẻ tài năng nên mở quỹ từ thiện giúp đỡ các em nhỏ tài năng, có khát vọng nhưng không có điều kiện học tập vì gia đình quá nghèo hoặc không có cha mẹ. Hiện tôi đang hỗ trợ khoảng 500 em như vậy.

Yêu đất nước cũng như yêu mẹ
* Ông từng nói: “Tôi có thể đi lại rất nhiều. Ngủ ở London, New York, Paris hay trên máy bay. Nhưng khi ngủ, trong suy nghĩ, tôi ở nước Nga, và tôi tỉnh dậy là người Nga”. Ông có thể nói thêm về điều đó như thế nào?
- Tôi nghĩ tình yêu đất nước cũng như tình yêu mẹ mình. Lẽ tự nhiên là ai cũng cần yêu tổ quốc. Nhưng không chỉ có vậy. Tổ quốc đã cho tôi rất nhiều thứ, được học hành, một tuổi thơ hạnh phúc, các cơ hội làm việc và luôn hỗ trợ tôi. Đó là lý do tôi yêu đất nước mình và đặt tên cho thương hiệu là Tiêu chuẩn Nga.

* Ông rất may mắn khi nhận được những thứ đó. Nhưng cũng có không ít người cho rằng tổ quốc họ đã thất bại trong việc tạo cho họ những cơ hội học tập, đem lại cuộc sống tốt đẹp hơn?
- Tôi cho rằng cách suy nghĩ đó chắc chắn chẳng giúp gì cho họ cả. Giận dữ và trách móc quê hương cũng như giận dữ và trách móc mẹ mình.

* Có tiền đi cùng với có quyền và được làm rất nhiều những gì mình thích. Ông có thể mua đứt quyền đặt tên bạn gái lâu năm của mình cho một loài hoa vừa phát hiện ở Madagascar, gửi máy bay Boeing 737 đi đón con chó cưng của mình vì nhớ nó... Ông có thấy sung sướng với quyền lực đó không?
- Tôi không bao giờ có cảm giác mình đang thưởng thức quyền lực của mình. Rõ ràng có tiền thì có nhiều khả năng được làm những gì mình muốn, nhưng tôi không bao giờ coi quyền lực là niềm vui thú. Trước hết, quyền lực là khả năng làm gì đó, nhưng cùng với đó là trách nhiệm. Quyền càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Không bao giờ có thứ quyền nào lại không đi kèm trách nhiệm.
Mỗi người tự chọn cho mình số phận, tạo ra vận mệnh của mình. Bạn chọn để trở thành một doanh nhân thành đạt và quan trọng, nhưng ngay lập tức bạn cũng có trách nhiệm đảm bảo công việc tốt cho mọi người, có trách nhiệm trong các quyết định đầu tư.
Vì vậy, nhiều người bị quyến rũ bởi sức hấp dẫn của đồng tiền, nhưng cuối cùng trong một ngày, điều gì quan trọng nhất? Đó là mình đã làm được điều mình thích, chứ không phải thích chuyện mình đã có quyền lực đến mức nào.

* Lúc nào ông cũng đi kèm với hai vệ sĩ và một người chuyên thử thức ăn cho ông. Ngay trong cuộc phỏng vấn trực tiếp này, xung quanh chúng ta cũng có tới ba người ngồi quanh. Ông có nghĩ rằng mình là một người tự do?
- Có. Tôi nghĩ tự do là quyền con người quan trọng nhất mà tôi có. Tôi thích được tự do trong tất cả những gì tôi làm. Đúng là chuyện bảo vệ an toàn về thân xác tôi là cần thiết, nhưng tôi không cho đó là vấn đề lớn quá. Tôi cũng không thoải mái lắm khi đi trên đường mà xung quanh kè kè các vệ sĩ, nhưng bạn sẽ quen với việc đó.

* Ông đang sở hữu rất nhiều thứ như chiếc ôtô trị giá 1,4 triệu USD chạy nhanh nhất thế giới, các tòa biệt thự hạng sang ở khu dành cho người siêu giàu tại Nga, chiếc Boeing 737, chiếc thuyền buồm AnnaEva đắt giá, các vệ sĩ thuê của Bộ Nội vụ Nga... Nếu phải lựa chọn buộc để lại tất cả mà chỉ được mang theo một món đồ với mình, ông sẽ chọn gì?
- Sự tự do của tôi.

* Ông có thể giải thích rõ hơn?
- Tự do làm những gì mình muốn.

* Tự do là tài sản quý giá nhưng không nhìn thấy được. Vậy cái gì về vật chất mà ông sẽ cần?
- Không có gì là quý giá cả. Có thể tôi sẽ mang theo thương hiệu mình tạo ra, và cái thẻ tín dụng. Chắc là rồi tôi sẽ có mọi thứ sau đó nhỉ (cười)!

* Cảm ơn ông và chúc cuộc đầu tư của ông vào Việt Nam thành công.

Khổng Loan thực hiện (TuoiTre Cuối tuần)